Chuyện người con dâu kính hiếu với mẹ chồng khiến ai biết được đều thấy cay xè mắt

Sống chậm   Chia sẻ | 09:00 - 28/08/2017

“Mẹ chồng sống thọ chính là phúc lớn của nhà chúng tôi. Phận là con dâu, tôi càng phải biết quý trọng, chăm sóc cho mẹ thật tốt để làm tròn chữ hiếu.”

Quan hệ mẹ chồng – nàng dâu từ xưa vẫn bị xem là mối quan hệ phức tạp, thường hay dẫn đến những xích mích, bất hòa khiến cho cơm không lành, canh chẳng ngọt. Thế nhưng, tại thôn Trác Thạch lại tồn tại câu chuyện đủ sức làm cay mắt bất cứ ai, về người con dâu hiền thảo 74 tuổi, tên Dư Ức vẫn ngày ngày chăm lo chu đáo cho người mẹ chồng 105 tuổi của mình. 


Thôn Trác Thạch xinh đẹp

Trác Thạch là một thôn nhỏ thuộc địa phận xã Thư Phong, thành phố Phủ Điền, tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc. Nằm nép mình bên sườn núi của vùng quê hiền hòa quanh năm tràn ngập hoa sơn trà rộ nở này là một ngôi nhà xây từ gỗ và gạch ngói đơn sơ, giản dị của gia đình cụ Hoàng Thạch Sư Thố. Năm nay, cụ bà vẻ ngoài phúc hậu này đã bước sang tuổi 105, tuy vậy, bà vẫn vô cùng mạnh khỏe và minh mẫn.   


Bà Dư Ức và mẹ chồng 

Ở bên cạnh bà là một cụ bà trẻ hơn và luôn nhất mực để ý từng cử chỉ của bà. Chỉ cần cụ bà tỏ vẻ mệt mỏi hay khát nước là cụ bà trẻ này lập tức hối hả đi chuẩn bị giường chiếu hoặc nước uống. Hỏi ra mới hay, ấy là con dâu của cụ bà, tên gọi Dư Ức, năm nay cũng đã 74 tuổi. 

Bà Dư Ức là con gái đầu lòng của Dư Hồng – một pháp gia có tiếng tại huyện Tiên Du. Có lẽ, cũng nhờ sinh trưởng trong một gia đình nề nếp nên bà Dư Ức nói năng và làm việc đều hết sức nhỏ nhẹ và từ tốn. Được biết, bà từ bỏ thị trấn phồn hoa về nhà chồng sau khi kết hôn cùng con trai lớn của cụ bà Hoàng Thạch Sư Thố. Gần 50 năm nay, việc nhà cửa và chăm sóc mẹ chồng đều do một tay bà trực tiếp quán xuyến.

Từ thuở còn con gái, bà Dư Ức đã sớm phải sáng tối tất bật chăm lo cho việc đồng áng, cơm nước và chăm sóc cho cha mẹ chồng ngày một yếu đi, trong khi chồng bà bươn chải làm ăn nơi xa. Đến năm 2005, chồng bà về hưu và chia sẻ gánh nặng việc gia đình cùng bà. Thế nhưng, những ngày tháng ấy kéo dài không bao lâu bởi cụ ông sớm lâm bạo bệnh rồi qua đời. Rồi không lâu sau đó, bố chồng của bà Dư Ức cũng mất đi, để lại cụ bà Sư Thố một mình trên cõi đời. Con cháu trong gia đình đều do một tay bà Dư Ức nuôi nấng và dạy dỗ, nhưng rồi tất cả cũng sớm lớn lên, dựng vợ gả chồng và rời khỏi thôn Trác Thạch để tìm đường mưu sinh. Căn nhà rộng lớn bên sườn đồi ngày càng hiu quạnh và cuối cùng chỉ còn bóng dáng mẹ chồng con dâu ngày ngày tảo tần dựa vào nhau mà sống.

Ban đầu, cả hai mẹ con chuyển lên thị trấn cùng con cháu để được chăm lo chu đáo hơn, nhưng sau một lần mẹ chồng bất cẩn té ngã và sức khỏe ngày càng suy yếu, bà Dư Ức chiều ý mẹ và cùng bà trở về vùng quê tĩnh lặng này. Từ đó tới nay, bà Dư Ức vẫn ngày ngày chăm lo cho mẹ chồng mà không chút than phiền, hệt như những gì bà đã làm trong suốt hơn nửa thế kỷ qua.

Bà Dư Ức nay cũng không còn xuân sắc, đã bước qua tuổi thất thập cổ lai hy, hai lần phải vào việc phẫu thuật thắt lưng nên không thể xoay mình hay mang vác vật nặng như xưa nữa, vậy nên, vợ chồng em rể Lâm Chung Dục cũng đã chuyển từ Chiết Giang về vùng quê này để phụ giúp bà. Cả ba người ngày ngày thay phiên túc trực bên mẹ không rời, bữa ăn giấc ngủ của bà đều được chăm lo chu đáo hết mực.

Tiếng thơm dâu hiền vợ thảo của bà Dư Ức và tấm lòng hiếu thảo của bà cùng hai em dâu rể ngày càng lan xa và được nhiều người dân trong làng ca ngợi hết mực. Tấm gương gia đình bà được đưa lên bản tin thời sự cả nước và làm nức lòng người dân cùng thôn. Nhìn lên bức tường gạch cũ kỹ ở tầng 1 của ngôi nhà, ta sẽ dễ dàng bắt gặp bức thư pháp ghi bốn chữ "hiếu hữu gia truyền" được treo trang trọng ở vị trí trung tâm căn nhà.

Chia sẻ về nguồn gốc của bức thư pháp, Bí thư Chi bộ Đảng huyện Thư Phong cho hay: "Bức thư pháp này tuyên dương tấm gương hiếu kính với mẹ chồng của bà Dư Ức, được thôn ủy kính tặng gia đình vào dịp Tết Trùng Cửu năm ngoái".

Khi được hỏi về lí do vì sao luôn giữ được chữ hiếu làm trọng, dẫu bản thân bà đã quá già yếu và hoàn toàn có thể cậy nhờ con cháu chăm sóc cho mẹ chồng, bà Dư Ức nói: “Mẹ chồng sống thọ chính là phúc lớn của nhà chúng tôi. Phận là con dâu, tôi càng phải biết quý trọng, chăm sóc cho mẹ thật tốt để làm tròn chữ hiếu.” Câu trả lời này của bà thật quá đỗi giản dị, nhưng đủ khiến nhiều người cảm thấy sống mũi mình cay cay.      

Nguồn: Sina

Giang Lê | VTC News

Chia sẻ

Có thể bạn muốn xem

Có một nữ điều dưỡng ở Sài Gòn 26 năm cưu mang trẻ sơ sinh bị mẹ “đẻ xong rồi bỏ rơi”

10:12 - 22/11/2017

26 năm làm công việc chăm sóc trẻ em, nữ điều dưỡng Trần Thị Thanh Thúy (47 tuổi, ngụ TP.HCM) cho biết, có năm chị trực tiếp chứng kiến và chăm sóc hơn 20 trẻ sơ sinh bị mẹ đẻ ra rồi bỏ rơi tại bệnh viện.

Giữa những món quà 20/11 đắt đỏ, “bó hoa rừng tặng cô” của cậu bé H’Mong khiến bao người xúc động

16:28 - 21/11/2017

Với nhiều người thầy người cô, món quà quý giá nhất trong ngày 20/11 không phải là những thứ vật chất đắt đỏ được mua vội trong cửa hàng. Mà đó là tình cảm chân thành, là kết quả học tập tốt của các em học sinh. Giữa những món quà vật chất đắt đỏ ngày 20/11, bó hoa rừng giản dị của cậu bé H‘Mong tặng cô giáo dưới đây đã khiến bao người xúc động.

Câu chuyện xúc động của đôi vợ chồng Việt hai lần mất con: Con gái chưa ra đời đã là một Diva

15:10 - 21/11/2017

Tiếng nói cười đã tắt, tĩnh mịch rót đầy khoảng không sau ô kính xe, chị im lặng, anh im lặng suốt một quãng đường về nhà. Anh nắm tay chị, chị siết chặt tay anh, chuyến hành trình đầy nước mắt chỉ vừa bắt đầu…

Xúc động với câu chuyện giành giật sự sống ẩn đằng sau nụ cười của người mẹ xinh đẹp

10:19 - 16/11/2017

Mỗi ngày, chị vẫn đang uống thuốc hủy diệt thiên tính nữ nơi mình, đang bước thêm một bước trên hành trình trở thành "đàn ông", nhưng Thủy Bốp vẫn tự cho mình quyền được đẹp, theo đúng nghĩa đen.

Bố muốn ly hôn với mẹ, con trai chỉ nói 2 câu giúp thay đổi cục diện hoàn toàn

12:05 - 13/11/2017

Câu chuyện của một cặp vợ chồng dưới đây có lẽ cũng là điều mà không ít gia đình tại Việt Nam đang mắc phải. Hãy cùng đọc và suy ngẫm để rút ra bài học cho chính mình.