Ly hôn hay về sống chung với nhà chồng (P1): Gà cả chuồng để bán nhưng con dâu chửa cho 4 quả trứng mang đi

Yêu và cưới   Tâm sự | 23:06 - 13/01/2018

Nhà chồng nuôi nhiều gà để bán nhưng con dâu chửa chỉ cho…4 quả mang đi. Đưa mẹ chồng 3 triệu để chăm lúc đẻ, bà mua cho 1 cái bánh mì 1,5 ngàn và 1 cái bánh trưng khô khốc 2 ngàn ăn lấy sức. Mẹ đẻ đưa 2 triệu để mua đồ tẩm bổ cho con gái thì mẹ chồng mang đi mua cám lợn. Ly hôn hay về quê sống chung với nhà chồng?


Ảnh minh họa

Hôm trước mình tâm sự với các mẹ về việc mình sắp ly hôn vì mỗi tháng chồng mình góp 3 triệu và không làm bất cứ việc gì khác. Nhưng đây không phải là nguyên nhân chính dẫn đến ly hôn.

Bọn mình kết hôn năm 2010, nhà chồng không có hỗ trợ gì, thậm chí không cho tiền sắm đồ, bắt phải dùng đồ cũ từ thời các cụ (giường, tủ... cách đây mấy chục năm rồi). Sau mình vẫn liều, sắm giường và tủ, và từ hồi ấy mẹ chồng mình chiếm luôn cái tủ để đựng quần áo của bà.

Mình không nghĩ ngợi nhiều vì bọn mình ở Hà Nội, cuối tuần mới về quê. Sau đó mình mang bầu, bố mẹ chồng không được câu hỏi thăm, nhà nuôi rất nhiều gà, bọn mình về bà vẫn bán trứng cho người ta, lúc bọn mình ra Hà Nội, có lần bà đưa cho 4 quả bảo gà vừa đẻ được có thế.

Chồng mình bảo mẹ chồng thịt con gà cho mình bồi dưỡng, bà bảo gà cong bé, gà mới tiêm thuốc, thậm chí còn nói luôn "người ta ăn gì mình ăn thế cần gì bồi dưỡng". Thật ra mình "thèm" đồ quê thôi, chứ mình đủ khả năng kinh tế ra chợ mua gà về ăn, hơn nữa bọn mình vẫn biếu ông bà tiền vì nếu hỏi mua, ông bà sợ mang tiếng nên không bán.

Biết nhà chồng ki bo, gia trưởng, khó tính, cổ hủ nên mình định đẻ ở Hà Nội nhưng nhà chồng kiên quyết bắt về quê đẻ. Hồi ấy không thuyết phục được chồng, lại là dâu mới nên mình đành chấp nhận về đó đẻ trước thời điểm dự sinh 1 tuần.

Mình về đưa tiền ăn cho mẹ chồng, số tiền còn đắt hơn cơm bụi Hà Nội nhưng suốt 1 tuần trước đẻ mình không hề được ăn uống bồi dưỡng, bụng to ì ạch nhưng mình vẫn khệ nệ bê mâm bát ra sân giếng rửa bát. Nhờ chồng thì bà ấy xót con xông ra rửa giúp. Thậm chí mình nằm nghỉ cũng bị mẹ chồng dựng dậy, bắt sang nhà họ hàng làm cỗ để đẹp mặt bà.

Chồng mình vẫn đi làm ở Hà Nội, sáng đi tối về. Sáng hôm mình đau bụng vào viện đẻ, chồng chưa về, mẹ chồng mua cho mình 1 cái bánh chưng 2 ngàn và 1 cái bánh mì 1,5 ngàn lạnh ngắt bảo mình ăn lấy sức mà đẻ. Mình không thể nuốt trôi, đợi đến trưa chồng về tới nơi mua cho bát phở nhưng lúc đó đau đẻ mình chỉ ăn mấy miếng. Đến chiều mình đói, chồng về nhà lấy đồ dùng, mẹ chồng đưa bát phở trương phềnh từ lúc trưa bảo mình ăn đi.

5h chiều mình vào phòng mổ vì mình yếu quá không đẻ thường được, lúc đang ngấm thuốc mê, trong cơn mê sảng mình thấy được ăn hoa quả, món này món kia, lúc tỉnh lại, mình luôn miệng hỏi mẹ đẻ (nhà đẻ cách 150km, lúc đó mới tới kịp) thèm ăn món này nọ.

Mấy hôm ở viện, mẹ đẻ phục vụ chủ yếu, mẹ chồng thỉnh thoảng vào, mang cháo loãng hoặc canh rau ngót gắp được 2 lượt cho mình ăn. Bà tiếc tiền không mua nên sang nhà người quen hái tạm 1 nắm nấu cho mình.

Khi ra viện về nhà chồng ở cữ là khoảng thời gian kinh hoàng đến mức căm thù đối với mình. Do mẹ đẻ ở đó không tiện nên xin phép về. Trước khi về có đưa mẹ chồng mình 2 triệu nhờ bà mua đồ bồi dưỡng cho mình. Bà cầm luôn và hôm sau mình được biết bà đưa tiền đó cho bố chồng mua cám cho lợn.


Ảnh minh họa

Chồng mình đi làm từ sáng sớm đến tối mịt mới về nên ăn cơm sau, mấy hôm đầu mẹ chồng có mua móng giò về nấu cho mình, về sau bữa sáng của mình là mì tôm Hảo Hảo kèm quả trứng gà nhà đẻ. Bữa trưa ăn cơm thừa của chồng từ tối hôm trước. Nhà chồng mình ki bo nên quanh năm chỉ ăn thịt luộc (ăn phần mỡ, phần nạc để dành tối con trai bà ấy về ăn) và rau cải (vì nhà trồng). Ông nội chồng bảo gái đẻ đừng ăn rau cải thì mẹ chồng bảo "kiêng gì mà kiêng, con nhà người ta ăn từ đời nào rồi". 

Mình cũng giải thích luôn là phải lệ thuộc vào mẹ chồng, không thể tự đi chợ được bởi không ai bế con giúp, chợ thì xa. Ngay cả lúc cháu khóc, bà cũng mặc kệ. Thậm chí cháu khóc nhiều quá, cả nhà chồng quay ra mắng mình không biết dỗ con, mẹ chồng mình còn bóp “ti” mình bảo mình ít sữa trong khi sữa chảy ướt cả áo.

Sát ngày đầy tháng, chồng và bố mẹ có mâu thuẫn, ông ấy không cho bọn mình làm đầy tháng cho con nữa, còn tuyên bố nếu làm cỗ thì ông ấy hất đổ. Mình tâm sự với ông nội chồng  (người duy nhất trong nhà chồng quý mình), ông nội đồng ý cho làm, bọn mình lại phải đưa tiền cho bố mẹ chồng làm mấy mâm cỗ. Mẹ chồng còn vòi thêm 200 ngàn để mua hương, vàng mã thắp hương hôm đầy tháng cháu.

Sau hôm đầy tháng 1 tuần, mình xin phép về ngoại, trước hôm đó vợ chồng mình cãi nhau về chuyện mình muốn con tiêm phòng dịch vụ, còn chồng mình muốn tiêm miễn phí ở phường (các mẹ còn nhớ thời điểm đó có hàng trăm trẻ sơ sinh tử vong do tiêm Quivanxem không?). Mình chỉ đề phòng thôi, dù sao kinh tế vẫn đủ để mang lại những thứ tốt đẹp nhất cho con.

Thấy bọn mình cãi nhau, mẹ chồng mình bênh con trai chằm chặp, còn bảo mình im mồm để chồng còn tập trung ăn cơm. Đỉnh điểm chồng mình xông tới đánh mình, mình đẻ xong vết mổ vẫn đau nhưng ức chế quá xông vào đánh lại.

Mẹ chồng thương con trai lớn tiếng đuổi mình đi trong đêm nhưng phải để cháu ở lại. Mình cũng chỉ thẳng mặt thằng chồng nói "đẻ thuê còn được 2-300 triệu, tôi cứ thế đi tay không thế này à?" Sau đó mình gọi taxi, dọn đồ bế con đi. Thấy ầm ĩ ông nội chồng vào khuyên can nên mình không đi nữa, đằng nào sáng hôm sau bố mình cũng thuê ô tô đến đón mẹ con mình về ngoại ở cữ rồi.

Trong thời gian về ngoại, cuộc sống mình được lên tiên thực sự, lẽ ra mình chỉ được về 1 tháng thôi nhưng nghĩ đến khoảng thời gian kinh hoàng ở nhà chồng, mình cứ khất lần không về. Đến hết 3 tháng mình mới chịu quay về nơi ấy.

Về đó cháu mới được 3 tháng mà bà bắt ăn dặm, mình kiên quyết không đồng ý thì bà lấy nước cơm đút cho nó (nước cơm là lúc đun sôi gạo, múc nước ấy ra pha đường ấy), bất cứ cái gì có thể đút vào mồm cháu được bà đều muốn nó ăn.

Cháu khóc đêm bà quay ra đổ tại mình ít sữa, bắt nó ăn bột để cho chắc dạ. Mình không thể chịu đựng nổi nữa nên 2 tuần sau mình bắt taxi ra Hà Nội, trước khi đi bị bố mẹ chồng chửi thậm tệ bảo đi thì đừng về nữa. Ôi mừng quá.

(còn tiếp)

Tâm sự của một bà mẹ bỉm sữa có tên B.D.B

Mẹ Bé Bi | VTC News

Chia sẻ

Có thể bạn muốn xem

Chồng ngoại tình, VỢ KHÔN không bao giờ đánh ghen với bồ, kẻ đáng đánh là chồng mình ấy

07:32 - 24/01/2018

Đàn ông có lỗi thì vẫn là đàn bà đánh ghen với nhau. Họ chửi bới, mạt sát nhau, họ cào xé, vùi dập nhau mà quên rằng, nhân vật chính của tấn bi kịch này là ông chồng vẫn nhởn nhơ.

Chú rể Cà Mau khóc nức nở vì thương bố mẹ vợ phải xa con gái

09:31 - 23/01/2018

Hình ảnh chú rể mếu máo, chụp ảnh khi tiễn bố mẹ vợ về khiến nhiều người xúc động.

Clip: Cô gái đốt quà người yêu tặng khi mối tình 3 năm kết thúc

09:19 - 23/01/2018

Clip đốt quà sau khi chia tay người yêu đã nhận được sự quan tâm của cộng đồng mạng.

Ngược đời: Nàng dâu kể chuyện đi lấy chồng còn sướng hơn ở nhà đẻ

22:22 - 22/01/2018

“Từ khi lấy chồng mình cảm thấy rất vui và hạnh phúc. Đi lấy chồng mà chỉ thích ở nhà chồng và luôn coi nhà chồng như nhà mẹ đẻ của mình."

Những màn cầu hôn lãng mạn giữa chốn đông người và cái kết không như mơ

08:57 - 22/01/2018

Có rất nhiều cách để cầu hôn nhưng hãy thận trọng khi chọn cách trao gửi lời yêu thương ồn ào giữa chốn công cộng! Bởi rất có thể, cái kết sẽ không được như bạn mong muốn đâu...