Tôi hốt hoảng nhận ra một điều, con mình đã lớn. (Ảnh minh họa)
Có lúc tôi ngỏ ý muốn cho con ở riêng một phòng, nhưng con chối đây đẩy, đòi phải ngủ cùng tôi. Tôi thậm chí còn mừng rỡ khi con trai coi trọng mình đến vậy. Bản thân hết lòng hết dạ với con, tất nhiên sẽ hy vọng con cũng yêu thương, hiếu thảo với mình, đó là tâm lý bình thường.
Nhưng sáng hôm nay tôi phát hiện một chuyện lạ. Lúc ngủ dậy tôi thấy con đã dậy trước và nhốt mình trong phòng vệ sinh rất lâu. Tôi tưởng con bị táo bón nên hỏi nhưng con chỉ nói không có việc gì rồi ở lỳ trong đó thêm 20 phút nữa.
Khi gập chăn, tôi thấy chăn phía bên con bị ướt một ít, tuy không nhiều nhưng nhìn là tôi biết đã xảy ra chuyện gì. Kết hợp thêm việc lúc đi ra ngoài, con ngại ngùng bảo đã tắm rửa và giặt luôn quần áo rồi đi học thẳng mà không ở lại ăn sáng với tôi. Tôi hốt hoảng nhận ra con mình đã lớn và chắc chắn tôi không thể ngủ chung giường với con được nữa. Dù tôi có là mẹ, thì giữa đàn ông và phụ nữ vẫn có sự khác biệt.
Ngay sáng hôm sau, tôi dọn hết đồ đạc của con sang 1 phòng riêng, rồi nói với con: “Con nay đã lớn rồi, con cần phải ở riêng một phòng…”. Rồi tôi nói sơ qua với con về tuổi dậy thì, về sự trưởng thành lớn lên của mỗi con người. Cũng như dặn dò con biết tự bảo vệ mình, hiểu cách cư xử đúng đắn với người khác giới.
Lúc đó, tôi suýt đã bật khóc. Đáng lẽ những chuyện như thế này, người cha tâm sự với con trai mình sẽ hợp lý và tình cảm hơn. Nhưng hoàn cảnh của tôi, tôi lại là một bà mẹ đơn thân. Tôi e mình nói quá sâu về vấn đề sinh lý sẽ không phù hợp cho lắm. Vì thế, ngày hôm sau tôi đi mua vài quyển sách có nội dung phù hợp đặt trong phòng của con.
Tôi làm vậy có đúng không? Tôi cần làm gì nữa để giáo dục con có định hướng, hiểu biết đúng đắn ở cái tuổi dậy thì ẩm ương này?
(nth...@gmail.com)